HỒ THAN THỞ

Nằm cách trung tâm thành phố khoảng 5,8km về phía Đông, Hồ Than Thở trước kia vốn dĩ là một vùng đầm lầy. Mãi đến năm 1937, hồ mới trở thành hồ chứa nước với diện tích lên đến 8.5ha, là nơi lưu trữ nước sinh hoạt cho thành phố Đà Lạt khi người Pháp đắp đập ngăn dòng suối Camly.

 

Người Pháp đã đặt cho hồ này cái tên là Lac des Soupirs vì không khí hoang vu, chỉ có những tiếng gió thổi rì rào xuyên qua kẽ lá như một khúc nhạc buồn. Ngoài nghĩa tiếng Việt là gió thổi trong rừng, thì cái tên còn có ý nghĩa là sự than thở. Người ta đã quyết định dịch theo nghĩa thứ 2 vì nghĩa thứ nhất rất khó dịch theo, nên từ đó, hồ được gọi là hồ Than Thở.

Câu chuyện về hồ Than thở

Bên cạnh đó, cũng có nhiều thiên tình sử đặc sắc, nổi bật nhất là của Hoàng Tùng và Mai Nương.

Vào thời Tây Sơn, Hoàng Tùng dẫn Mai Nương ra bờ hồ hàn huyên tâm tình trước khi chàng ra trận, hứa rằng sẽ trở về bên cạnh nàng. Tuy nhiên, tin đồn thất thiệt rằng Hoàng Tùng đã hy sinh ngoài chiến trận tới tai Mai Nương, nàng đau khổ gieo thân xuống hồ tự vẫn. Về sau, khi triều Nguyễn làm chủ đất nước đã đem quân đi đuổi cùng giết tận những người đã gia nhập nghĩa quâ Tây Sơn thời ấy. Hoàng Tùng may mắn thoát được quân nhà Nguyễn, nhưng sau lại trầm mình tại bờ hồ. Từ đó về sau, hồ được người đời gọi là hồ Than Thở.

Có một thời gian hồ được đổi tên thành hồ Sương Mai sau năm 1975, song khi nhắc đến hồ, người dân Đà Lạt ai nấy đều nhớ đến cái tên hồ Than Thở. Chính vì vậy, tên gọi hồ Than thở đã được chính quyền thành phố khôi phục lại vào năm 1990.

 

Hồ Than Thở được công nhận là Di tích lịch sử - văn hoá cấp quốc gia vào ngày 31/8/1998.