“ Núi Voi “ Nơi trái tim được cảm hóa

.Vài nét sơ lược về Núi Voi ở Đà Lạt

   “ Voi" là tên của một loài đông vật mang đậm nét anh hùng, anh dũng trong những cuộc  chiến thời xưa, và cực kỳ thân thiết với con người ngày nay, chúng đã đấu tranh cùng tập thể đồng bào ở Nam Tây Nguyên để góp phần gây dựng nên Đà Lạt ngày hôm nay và để lại một rặng núi voi hướng Tây Nam trải dài 1,756m.

. Núi Voi cái tên của tình yêu bất diệt

Truyền thuyết kể lại rằng từ lâu lắm rồi  khi mà cuộc sống của người dân còn đơn sơ hoàn toàn hòa mình với thiên nhiên, thời mà con người cảm nhận được trái tim của động vật , cũng như nghe được thanh âm của hoa, cỏ .Lúc họ còn sống tách biệt theo từng bộ tộc, thì có một cậu bé tên "Lang"  cậu lớn lên với một sức mạnh phi thường, mang bên mình cả tài lẫn đức, cậu đã cảm  phục được hai con voi điên cuồng trở nên hiền hòa, biết giúp đỡ con người tại làng La Hư Hạ, xứng đáng là một tù trưởng oai nghiêm của vùng trời La Ngư Thượng. Cho đến một ngày Lang gặp được người con gái của cuộc đời mình, nàng tuyệt đẹp với cái tên Bian, nhưng lại là con gái của tù trưởng K’jrềnh thuộc tộc Sre, là một tộc người căm ghét bộ tộc Lat, cũng là lúc chàng tròn 20 tuổi khi kịp thời cứu được Bian khỏi sự tấn công của rắn hổ tinh  cáo và sói trong lúc nàng đang mê mẩn hái quả, từ đây Bian dành trọn trái tim của mình cho Lang cho dù xa cách nhưng tình yêu ấm áp lan rộng cả đất trời .Muôn loài, thiên nhiên cây cỏ đều háo hức mong ngóng ngày họ kết đôi, niềm mong đợi này còn cháy bỏng hơn với hai chú voi nhận ơn chàng Lang. Nhưng không hiềm khích giữa hai bộ tộc quá lớn , để bảo vệ tình yêu của mình cũng như khao khát một hạnh phúc vẹn toàn họ đã thủ tiết ở bên nhau, đón nhận sương lạnh, giá băng cho đến khi hồn lìa khỏi xác, nghe được tin dữ  hai chú voi chạy đến trong đau khổ, nhưng chưa thể đến gần thì bỏ mạng vì kiệt sức, vì  sự thật quá tàn nhẫn, hóa thành hai ngọn núi voi luôn hướng về Lang và Bian . Trong đám tang tù trưởng K’jrềnh cực kỳ đau khổ ông đã tập hợp hết tất cả mọi người để xóa bỏ những hiểu lầm quá đỗi đau khổ không đáng có.